Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Con đường di sản ẩm đã làm mới thực.

Tôi mới chỉ được ăn dồi sấy và bánh pía Sóc Trăng

Con đường di sản ẩm thực

Tuy nhiên. Hai lối vào độc nhất vô nhị bị chặn đứng. Mắm. Cũ kỹ qua 4 thế kỷ. Bánh cống. Tôi cẩn thận ghi vào sổ tay những việc cần làm. Cậu tài đưa mắt nhìn tôi hỏi ý kiến. Đất Thái. Phía bên kia sông. Về Huế đòi đi ăn cơm hến thì tài chở ngay ra Cồn Hến.

Xe chạy đúng giờ. Ấy là tiệm bánh cống “xịn” ở Đại Tâm. Người địa phương bảo thế. Nghe vậy đâm sợ. Hai ngôi chùa khác trong thành phố cũng thường được chú dẫn ở các thông báo du lịch là chùa Đất Sét và chùa Khleang. Khắp vùng đồng bằng sông Cửu Long trải dài cho đến Đà Nẵng chỗ nào cũng thấy dấu ấn của Phương Trang.

Phương Trang còn có hẳn một trạm nghỉ dọc đường to như cái nhà ga với vài chục hàng quán bên trong để khách ngơi nghỉ. Chùa cũng song song là trung tâm lễ hội nên kiến thúc nội thất ở Mahatup chẳng khác nào cung điện. Ra đường quốc lộ mà bắt xe dù. Chỉ là vì nó nằm dưới gốc nhãn mà thôi.

Nhưng vị bánh cống đeo đẳng mãi dư ba một vùng đất kỳ lạ. Hoa chuối. Tôi mua hai chiếc bánh mà được chủ hàng tiếp như khách quý với nụ cười tươi rói và gói cho một túi rau sống đủ ăn kèm với 10 chiếc nữa. Nhác giống đi Phnom penh. Cá lóc. Lại bị chặn ngang bởi một đám cưới. Nhưng vị ngọt lịm của cá lóc tươi.

Đường về Bạc Liêu hút dài trong tà dương vắng lặng. Tủ ủ đá. Bún xào. Nhưng đến Sóc Trăng thì Phương Trang dừng lại đấy.

Muốn đi Bạc Liêu. Cậu tài chờ sẵn trong xe toét miệng cười hỏi “Ngon không chị?” - “Tuyệt”. Tuy nhiên trên đường về Bạc Liêu. Lý do là vì tôi phải cấp đi tiếp đến Bạc Liêu trước khi trời tối.

Có mộ lùm tròn lên bằng cái nhà con) là sẽ đến khu vực yên tĩnh của chùa Mahatup với thấp thoáng bóng cà sa khoác trên những thân mình đen cháy.

Cải bắp sống. Trong khi quờ những hàng còn lại ngồi đuổi ruồi. Đặc biệt là khi ta vào những ngôi chùa kiến trúc kiểu Khmer. Cạnh đó là một ngôi mộ đắp ximăng tròn xoay. Người đi chợ chiều nườm nượp và vội vã. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá đầy phân chim bên cạnh ao. Lối vào bị chặn ngang bởi một đám ma.

Cậu tài vòng xe đi lối khác. Nhưng tôi bị người bán hàng chối từ không bán với lý do: Khách ngồi chờ đông thế này.

Tôi đã vừa lỡ ăn no bụng trong sân chùa Mahatup. Bánh được rán trong chảo mỡ. Tôi sang xứ Lào. Đi qua những ngôi mộ tròn xoe như nắm cơm (kiểu mộ phần của người Khmer ở Sóc Trăng. Bún nước dùng. Màn hình xem DVD. Bún vịt nấu tiêu. Ghế ngồi đánh số. Ý rằng có muốn ăn bún nữa hay thôi? Tôi vội tụt xuống xe bảo sẽ đi bộ vào.

Thái. 000đ/chiếc. Quán bún nước dùng trứ danh nằm sát bên bờ sông chảy ngang qua nội thị. Giờ chũm ních thêm bát bún. Anh ta đến từng hành khách hỏi xem muốn về chỗ nào ở Sóc Trăng để Phương Trang sẽ lo xe trung chuyển miễn phí trong phạm vi 5km.

Cách chùa Đất Sét chừng gần cây số. Từ Sóc Trăng về Bạc Liêu có 54km thôi mà phương tiện không hề tiện lợi. Tít sâu trong ngõ. Hẹ. Quờ quạng cộng vào được biểu lộ bằng một mỹ từ duy nhất là “Sự chuyên nghiệp”.

Chùa Dơi ở Sóc Trăng. Tôi vẫn còn dịp ghé qua cửa hàng bánh cống ở xã Đại Tâm. Tuy là ngôi chùa lớn nhất và đông đúc nhất Sóc Trăng nhưng khuôn viên nom khá tiêu điều với cơ man là lá cây mục ải rắc đầy những vườn cây rậm không người săn sóc. Dù bất kỳ vỉa hè nào ở Sóc Trăng cũng đều thấy đề biển “Bún nước dùng” nhưng nhân tài cười bảo: “Biết rồi. Bên trong bày rất nhiều loại nhạc cụ kỳ lạ dành cho lễ hội mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ.

Bà mời tôi mua một chú chim phóng sinh. Vị béo ngậy của heo quay. Từ Bạc Liêu đến Cà Mau sẽ có xe Phương Trang. Người càng sang mộ càng to. 2. Campuchia (nơi có nhiều người gốc Khmer) đều thấy các bữa ăn ngon miệng. Vào đây mới thấy hết ẩm thực đa dạng biết chừng nào.

Đến Tết Chol Chnam Thmay hay Ok Om Bok chắc sẽ rộn rịp người nhưng thường ngày yên ắng là thế. Nhưng rồi chẳng thực hành nổi

Con đường di sản ẩm thực

Gọn mà thâm u của phái Đại Thừa ngoài Bắc. Không được chứng kiến lễ hội Chol Chnam Thmay của người Khmer ở Sóc Trăng. Bún nước lèo Cây Nhãn lại càng xứng đáng được dân phượt trên mạng đồn thổi.

Nhưng cậu tài chỉ ghé vào một hàng duy nhất. Bánh cống bán 7. Ở Sóc Trăng. Phải chờ nửa tiếng nữa mới có bánh. Phía đằng sân sau Mahatup có chiếc ao nhỏ đầy cá. Chùa Mahatup kiến trúc lộng lẫy. Xung quanh rất nhiều rác và lá khô.

Đến Sóc Trăng. Mua sắm đồ ẩm thực và ăn trưa. Cứ như thể quên mất một chặng trên bản đồ vậy. Ngỡ đâu mình đã ra khỏi biên cương để lạc sang đất Lào. Người hai tỉnh không có việc gì phải đi sang nhau hay sao? 3.

Khăn lạnh. Chỉ là phối hợp giữa thịt heo quay. Tôi ăn tạm bữa trưa bằng chiếc bánh mì mua dọc đường.

Kỳ lạ là thế. Vì đây là nơi cư trú của cả vạn con dơi. Trước khi rời Sóc Trăng. Tôi đi lạc mùa. Cũng giống như về Hội An mà bảo muốn đi ăn cơm gà. Có nước uống. Cậu hỏi nếu tôi còn muốn ăn thêm món gì nữa. Dễ đến gần chục hàng bánh cống với chảo mỡ sôi bốc khói ngay bên đường quốc lộ.

Quán Cây Nhãn không phải là một biển hiệu. Hàng bánh cống nổi danh thì khách đông bán không xuể. Ấy là phải ăn đủ những món sau: Cà ri gà. Lúc trời đã dần ngả chiều. Dễ ở lại một tuần mới trải nghiệm được hết. 1. Người Hoa mà món ăn Sóc Trăng mới thành thắm thiết khó quên như thế.

Lúc còn ở nhà mà nghe qua mấy thứ đồ ăn chưa nếm thử bao giờ này đã muốn ứa nước miếng. Tài không cần hỏi đã dong thẳng về cơm gà Bà Buội. Không lo tiếp nữa. Trời nắng đổ lửa. Giá đỗ. Cậu sẵn sàng chở đến và ngồi chờ ngoài xe cho tôi ăn. Bún nước lèo quả không hổ danh khi đã từng đoạt giải nhất ẩm thực tế Liên hoan du lịch Mekong. Tôi bảo cậu tài cho vào tiệm bún nước lèo Cây Nhãn để ăn cố. Dù đã hao mòn.

Nên có nhẽ nhờ những gia vị đặc trưng của người Khmer. Rất khác với các ngôi chùa sạch sẽ. Bún nước lèo chỉ có ở quán Cây Nhãn là ngon nhất”. Dù muốn đến mấy cũng chẳng thể một buổi chiều mà đưa hết ẩm thực của người Sóc Trăng vào bụng. Khi còn ở Hà Nội. Rau muống chẻ. Pha trộn ba nền văn hóa trong một món ăn chơi dọc đường.

Vị của bún đơn giản. Cách đô thị bao xa? Cứ đứng ven đường quốc lộ dưới chiều tà ngóng xe vùn vụt qua mà rủi không có xe nào đỗ lại thì biết đi đâu về đâu? chung cuộc đành chọn cách không thể tiện tặn là đi taxi. Tôi cũng hấp tấp đứng dậy. Bún gỏi dà. Ăn kèm các loại rau sống và nước mắm chấm. Xế bên chùa Chén Kiểu (cách trung tâm thị thành hơn chục cây số) để mua mấy chiếc mang đi theo.

Còn người Hoa và người Kinh ở Sóc Trăng gọi là Chùa Dơi. Nhưng từ Sóc Trăng đến Bạc Liêu và ngược lại thì chẳng có hãng xe nào cả.

Phá lẩu. Khách phương xa vừa bước vào sân chùa đều ngẩng cổ cố tìm dơi nhưng nheo mỏi mắt chỉ thấy có lá cây đu đưa dưới bầu trời nắng gắt. Người Khmer gọi ngôi chùa này là Mahatup. Vào bến xe cũng vô dụng thôi. Sóc Trăng lùi dần lại phía sau. Lại kết hợp thêm tinh túy ẩm thực của người Kinh.

Là vỏ bánh bằng bột mì nhồi nhân thịt heo xay và đậu xanh. Bò nướng ngói. Cạnh đó một bà lão ngồi sau mấy lồng chim sẻ chật cứng. Bỗng nhiên cứ thấy hoang mang như đang lạc sang tận Texas. Nhưng tôi chỉ thấy đặc biệt thú vị và độc đáo khi ở trong khuôn viên đặc trưng sắc Khmer của Mahatup.

Đường quốc lộ là ở mãi tận đâu. Trước khi đến Sóc Trăng. Lơ xe kiêm chỉ dẫn viên luôn thông báo cẩn thận thông tin chặng đến và đi. Trong đó có cả chủng dơi ngựa đã được đưa vào sách đỏ thế giới. Đây cũng vậy. Tôi đành sang hàng bên cạnh. Vị thơm phức của hẹ và bát nước lèo dậy hương đã khiến tôi không để sót bất cứ thứ gì trong bát.

Bận nào di chuyển trong ấy tôi cũng chọn Phương Trang. Hãng xe du lịch liên tỉnh lớn nhất khu vực phía nam là Phương Trang. Thôi chịu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét