Buổi học hôm ấy tại lớp học đặc biệt có tên gọi “can thiệp sớm”, chỉ có cô giáo Trần Thị Vân và một bé gái xinh xắn tên Vương Diễm (6 tuổi) với chiếc máy trợ thính gắn chặt 2 tai cùng mẹ bé là chị Huỳnh Thị Hồng Nhung
Chị Nhung cho hay, bé Diễm không may bị khiếm thính từ năm 2 tuổi. Chị Hồng Nhung tâm tư: “Lúc cháu nhận biết được sự vật, nói bập bẹ vài câu, vợ chồng tôi mừng rơi nước mắt.
Với các dạng tật như khiếm thính, mù, bại não, tự kỷ, thiểu năng trí óc. Ngồi đối diện cô giáo, bé Diễm ngoan ngoãn làm theo một cách thành thục động tác của cô giáo như đọc rõ từng nguyên âm a, b, c kéo dài, nhìn hình ảnh con vật, khung cảnh và biểu đạt lại bằng giọng nói.
Trường giáo dục chuyên biệt Hy Vọng Gò Vấp (trước là Trường nuôi dạy trẻ khuyết tật Hy Vọng, thành lập từ tháng 8-1990) có 23 tía và nhân viên, bít tất nghiêm phụ đều có trình độ đại học, cao đẳng và trung học sư phạm chuyên ngành giáo dục đặc biệt, hiện nhận nuôi dạy và coi ngó 170 trẻ là con gia đình nghèo, mồ côi, trẻ bị bỏ rơi.
Các cháu thiểu năng Trường Giáo dục chuyên biệt Hy Vọng Gò Vấp trong giờ học. Nói về chuyện nuôi dạy trẻ bị khuyết tật dạng đặc biệt, cô Vân cho rằng, người thầy giáo ngoài kỹ năng, kinh nghiệm sống, sự tường về trẻ thì điều chính yếu là phải có tình thương và sự bền chí, kiên nhẫn.
Rồi với tình thương và sự bền chí, cô Vân dần dần tiếp cận bé Diễm bằng những trò chơi, hình ảnh, bài hát mà có lúc do chính cô phải “độc diễn”, không chỉ để tạo xúc cảm mà là cơ sở để khơi dậy khả năng phát âm cho cô bé khiếm thính này. Chuyện dạy đã khó, chuyện giúp trẻ thực hành các kỹ năng tự coi sóc bản thân, đặc biệt là ăn uống càng khó hơn, một bữa ăn có khi mất hơn 2 giờ.
Ngoài cơ sở tại số 93 đường Nguyễn Oanh (phường 17, quận Gò Vấp), năm 2008, được sự tương trợ của chính quyền địa phương, trường đã hấp thụ và đưa vào dùng thêm 1 cơ sở giảng dạy mới khang trang, tiện nghi với đầy đủ các phòng chức năng, các trang thiết bị dạy học tại phường 15 quận Gò Vấp với tổng vốn đầu tư 5 tỷ đồng.
Tôi cảm phục sự tận tụy bất chấp những khó khăn gần như chơi thể vượt qua của các cô giáo ở đây, đặc biệt là cô Vân”. “Cho các cháu ăn xong, các cô bảo mẫu ai nấy đều mướt mồ hôi nhưng vui và yên tâm vì các cháu đã no bụng”, cô Vân phân vua.
Tôi mong xã hội có các biện pháp tuyên truyền về việc phát hiện các dạng khuyết tật đặc biệt ở trẻ ngay từ ban sơ để các bậc bác mẹ nhận thức ra tầm quan trọng của việc đưa trẻ đi thực hiện can thiệp sớm, tránh những vấn đề đáng tiếc làm ảnh hưởng đến tương lai sau này của trẻ.
Không chỉ riêng trường hợp bé Diễm, suốt quá trình dạy ở đây, rất nhiều cháu bị khuyết tật nặng như bệnh down, tự kỷ, thiểu năng trí tuệ đã từng bước vượt qua nhờ thầy và trò thay thực hành theo phương pháp “cô học theo trò, trò học theo cô”.
MAI NGUYỄN. Bởi khi trẻ càng lớn, tình trạng khuyết tật càng nặng và rất khó trong việc nuôi dạy”. San sớt thêm chuyện nuôi dạy trẻ khuyết tật, cô Lương Thị Mỹ Thủy, hiệu trưởng nhà trường, cho biết: “Biện pháp hữu hiệu để giúp trẻ có thể vượt qua khiếm khuyết chính là sự can thiệp sớm ngay từ khi trẻ có các thể hiện lạ.
Những câu hỏi đáp về ba, mẹ và gia đình, những trò chơi yêu thích đều được cô gái nhỏ lần lượt đáp tuy chậm và ngọng nhưng đều đúng với nội dung cô giáo nêu ra… Đôi phút giải lao, cô Vân cho biết những ngày đầu đến đây học, bé Diễm rất bị động và đều phải có mẹ bên cạnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét