Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Đổi đời nhờ "trao trinh" đúng chỗ.

Tôi bằng lòng trao sự trắng trong của mình cho một người đàn ông có vợ, vì anh ấy mới mang lại cho tôi cuộc sống sung sướng (Ảnh minh họa) Năm tôi 20 tuổi, tôi có yêu một người và anh ấy cũng chính là chồng tôi hiện nay

Đổi đời nhờ

Khánh Linh (linhngoc84@. Vả chăng, chuyện trinh tiết anh cũng đã từng biết khi yêu những cô gái thơ ngây khác rồi. Khi gặp lại tôi, tình cảm năm xưa trỗi dậy nên chúng tôi chóng vánh quay lại với nhau. Anh miễn thứ cho tôi vì dù sao chuyện đó cũng không quá quan yếu với anh. Cái quan yếu bây chừ là anh cần một người vợ, một người vợ đủ những nguyên tố để đảm bảo cho hôn nhân hạnh phúc.

Nhưng rồi cuộc sống với nhiều va vấp, với những cảnh đời bất hạnh hiện ra trước mắt tôi mới nhận ra mình sai trái. Nghe anh nói tôi phần vì thương anh, phần cũng muốn cuộc sống của mình được khấm khá lên nên đã chia sẻ với anh suy nghĩ thật của mình. Tôi đã tiến tới với hạnh phúc bằng một chặng đường như thế. Tôi đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất của thế cuộc.

Và giờ đây, chúng tôi đang chuẩn bị cưới. Đó cũng là lúc tôi muốn quay về tìm cho mình một tấm chồng, tìm cho mình một tổ ấm. Tôi gặp lại người tôi yêu năm xưa ở quê. Và dừng lại là đúng lúc. Anh mua cho tôi một căn nhà chung cư, sắm cho tôi mọi thứ tiện nghi mà tôi thích. Vậy thì không lí gì phải để cái “trinh tiết” ấy tiêu tán đi một cách phí hoài.

Tôi nghĩ 3 năm cũng đã là quá đủ cho một cuộc tình hờ. Tôi biết ai là người mình nên dành điều quý giá đó và khi tôi “cho đi” tôi đã tính đến cái tôi được “nhận về”. Ngày mới lớn lên, tôi cũng như rất nhiều cô gái khác luôn răn mình phải giữ cho được sự trinh bạch của đời con gái, sẽ dành nó cho người chồng sau này của mình. Khi chúng tôi đi sâu hơn vào mối quan hệ đó, anh cũng thú thiệt với tôi là đã có vợ và chán cảnh sống vợ chồng vì trước đây vợ đã từng chung chạ.

Tôi sẽ trao cho anh quờ quạng những gì anh mong muốn. Bù lại, anh hãy lo âu cho cuộc sống của tôi trong những năm tháng tôi ăn học. Mọi thứ đều ủng hộ tôi dù cho tôi là…một người đàn bà không còn trắng trong,  tiết trinh  khi lấy chồng. Tôi không mất mà chủ động “sử dụng” nó để tặng cho một người. Nỗi khốn cùng ấy khiến tôi tự hỏi mình rằng, giữ  trinh tiết  để trao cho chồng liệu có đáng hay không? Nếu một người chồng yêu mình thực sự thì không cần tới trinh tiết anh ta cũng vẫn yêu mình.

Tôi nghĩ đôi khi dành sờ soạng cho chồng sau này không hẳn là tốt. Nhưng rồi ái tình đẹp tuổi mới lớn đó phải tạm gác lại vì điều kiện kinh tế của hai đứa quá khó khăn.

Phụ nữ đôi khi cần phải khôn ngoan một chút, đừng để uổng phí “cái ngàn vàng” của mình một cách vô bổ. Anh nói tiền anh không thiếu nhưng lòng anh không bao giờ nguôi ngoai cái nỗi nhục cả đời chưa từng một lần biết đến cảm giác được là người đàn ông trước nhất trong đời một cô gái.

Chỉ còn hơn 1 tháng nữa là tôi cưới. Bởi lẽ những người anh gặp cũng toàn kẻ đã “nhúng chàm” rồi nên anh không muốn vì điều đó cũng đâu có khác gì vợ anh. Và đó là điểm để mỗi khi rảnh rang anh lại ghé qua để cùng tôi. Thực ra sau khi chúng tôi ngắt quãng tình cảm một thời gian, anh cũng yêu nhiều người nhưng chẳng mối tình nào đi đến đích. Tôi cũng nói rằng đó là do tôi dại dột yêu một người và bị hắn ta lừa

Đổi đời nhờ

Nhưng tôi không nằm trong số đó. Tôi gặp người đàn ông có vợ ấy trong một lần rất tình cờ.

Thế rồi có nhẽ vì ngoại hình bắt mắt, ưa nhìn cộng với dáng vẻ non tơ của tôi đã khiến anh ấy ấn tượng. Tôi lên đô thị học và làm việc. Anh buồn vì điều đó nhưng bao lăm năm qua anh chưa từng bội phản vợ anh. Giữ cái ngàn vàng để tặng chồng trong khi chẳng có gì trong tay rồi bị anh ta coi thường thì phải chăng là quá uổng phí? Nhưng nếu dại dột trao đi đời con gái vì những kẻ ất ơ để rồi mất tất tật thì quá ngu ngốc.

Bài liên hệ:   Sao phải ôm bo bo cái tiết trinh? Đàn ông cũng khổ vì trinh tiết Vợ chỉ cần biết đẻ, không cần phải tiết trinh Nỗi ám ảnh mang tên "tiết trinh" Tôi đã đọc những lời tâm sự và cũng biết nhiều cô gái rơi vào cảnh ngộ cực khổ chỉ vì trót đánh mất cái ngàn vàng trước khi lấy chồng.

Nhưng tôi không phải là cô gái mới lớn, non nớt tình trường chỉ nghe vài lời ngon ngọt của một kẻ Sở Khanh mà đã sẵn sàng “cho không” hắn để rồi khi hắn phụ tình thì tay trắng. Hơn 3 năm ăn học trên đô thị, cuộc sống của tôi đã đổi khác rất nhiều. Cuộc sống của tôi thoải mái và phong túc hơn, tôi cũng đã giúp được gia đình của mình rất nhiều.

Thực ra tôi nghĩ cũng không phải mình may mắn mà vì tôi biết cách tính toán cho cuộc thế mình. Tôi không giấu diếm anh chuyện tôi không còn trong trắng. Đó cũng coi như một sự bù đắp, một sự công bằng cho thứ quý báu mà tôi tặng anh. Tôi biết, mối quan hệ này của tôi và anh sẽ không thể đi đến đâu vì người như anh sẽ không bao giờ bỏ vợ để lấy tôi.

Vì “chữ Trinh đáng giá ngàn vàng”, cho nên đừng để nó trôi qua một cách phí phạm. Anh chủ động làm quen với tôi và chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Tôi ngoan ngoãn khi ở bên anh, chia sẻ cùng anh mọi điều và tượng không bao giờ đòi hỏi hay làm phiền cuộc sống của anh. Chỉ đợi có thế, anh sẵn sàng làm mọi điều cho tôi, chỉ cần từ nay, tôi thành “người tình bé nhỏ” của riêng anh.

Đó cũng là thời điểm tôi gác mối quan hệ đó lại để lo cho mình một cuộc sống ổn định, khấm khá. Chị gái tôi, một người con gái vừa hiền, vừa ngoan, gìn giữ phẩm giá tới tận ngày lấy chồng, trao cho chồng sự trong trắng, ấy vậy mà vẫn khổ.

Cũng thời khắc đó vợ anh bắt đầu sinh nghi chuyện anh có “người ngoài” nên tôi và anh quyết định dừng lại. Thực ra, tôi biết, anh cũng cân nhắc trước sau vì tôi giờ có công việc ổn định, có chút vốn dĩ. ). Tôi hài lòng với vai trò ý trung nhân, cho tới khi nào chúng tôi không thể đồng hành bên nhau được nữa thì đường ai nấy đi, không can dự, không làm ảnh hưởng tới cuộc sống của người kia… Tôi vẫn hạnh phúc dù không còn trong trắng (Ảnh minh họa) Hơn ba năm cặp với anh, hơn 3 năm sau khi hiến dâng đời con gái, tôi cũng có chút của cải cho riêng mình.

Nên hạnh phúc gia đình anh vẫn luôn luôn được bảo toàn. Anh lấy tôi là hai vợ chồng có nhà trên thành thị ở luôn. Chỉ có cách đó tôi mới có thể hạnh phúc được.

Đó là một người đàn ông thương xót tôi và gia đình anh ấy cũng rất ưng khi kiếm được một người vợ như tôi. Thực ra nếu nói là “mất trinh” trước khi lấy chồng thì không hẳn đúng với câu chuyện của tôi.

Anh ấy cũng vẫn còn đơn thân. Thậm chí ngay cả khi anh có làm thế tôi cũng không muốn vì quá khó khăn cho tôi khi làm vợ anh. Anh ta khinh chị tôi nghèo, khi nhìn chị tôi đi lấy chồng không có của hồi môn gì ngoài cái “ngàn vàng” danh nghĩa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét