Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Bực mình vì bạn trai lộ nhiều thói xấu khi sống chung.

Trong những đêm mất ngủ, tôi đã suy nghĩ nhiều, dù rằng tôi thương anh, nhưng cứ mỗi lần thấy những tật xấu của anh, tình cảm đó lại dần ít đi một tẹo

Bực mình vì bạn trai lộ nhiều thói xấu khi sống chung

Tôi mới bắt đầu   sống chung   với bạn trai được một tháng sau gần nửa năm yêu nhau. Khi hai đứa dị đồng về điều gì đó và cãi nhau, anh không thèm giải thích và bỏ ra ngoài, vài tiếng sau về lại chuyện trò thường nhật, gạt luôn cái vấn đề giữa hai đứa, tôi mà nhắc lại để tìm cách giải quyết cho hòa hợp với nhau thì anh bảo người đâu chấp vặt, thù dai.

Từ đó tôi lại thấy thêm một thói xấu của anh, chính là không bao giờ coi ra lỗi của mình, luôn cho mình là đúng.

Có nhiều lúc tôi và anh cùng xem phim truyền hình, và diễn viên nam nào anh cũng chê hết. Ảnh minh họa Không chỉ có những lề thói không tốt, anh còn rất nhiều   tính xấu. Chẳng ai sinh ra để hợp với ai, yêu thì nhịn nhường và nắm hòa hợp với nhau thôi. Anh bảo “thế nên anh mới đeo đồng hồ, để không bị muộn giờ”.

Đi học hoặc đi chơi, hẹn với tôi mấy giờ về thì cứ phải cộng thêm nửa hoặc đến cả tiếng nữa mới thấy về tới. Thời kì yêu đương và tìm hiểu, tôi cũng có thấy anh mắc phải một đôi thói quen xấu như trễ giờ hẹn với tôi, quần áo thường bị nhăn vì không là ủi, nhưng khi ấy tôi đã nghĩ mình cũng có những tật xấu vậy.

Từ hôm về sống chung với anh, tôi mất ngủ nhiều đêm liền vì tiếng ngáy quá lớn, sáng ra góp ý thì anh khẳng định anh ngủ có bao giờ ngáy đâu. Dĩ nhiên tôi đi đến quyết định này không phải vì thấy anh không tốt nên tức khắc bỏ anh, mà bởi lần chung cục tôi góp ý với anh về những điều không đúng ấy, anh vẫn gạt đi, nhất mực mình không có lỗi gì cả.

Và chính suy nghĩ đó làm lên sai lầm ngày bữa nay của tôi. Chuyện lần này cũng cho tôi một bài học về việc tìm hiểu bồ, không nên cấp sống chung. Mặc dù những lúc như thế, anh sai sờ sờ, nhưng chẳng bao giờ xin lỗi.

Lúc trước, tôi vẫn thường thấy anh nói đi uống cà phê với bạn, nhưng hiện thời sống chung rồi mới phát hiện thật ra anh đi nhậu, và thường rất say rồi mới về nhà, có hôm kè nhè cả đêm, hôm thì lăn ra ngủ với mùi rượu nồng nặc.

Tôi tức đến nỗi định sẽ thu âm lại để cho anh nghe. Hôm sau tôi nói, anh bảo đàn ông con trai ngồi nói chuyện với nhau có chút rượu cho vui, có gì đâu, khi nào anh đi với gái thì tôi hãy nói. Anh hơn tôi hai tuổi, vừa ra trường được 3 tháng. Có lần tôi bảo với anh, con người phải có tác phong làm việc đúng giờ thì mới thành công, chứ còn cứ dềnh dang xem thường giờ giấc thì chẳng thể làm được gì đâu.

Tôi cũng buồn nhiều, vì chẳng ai muốn mọi chuyện xảy ra thế này, nhưng tôi phải dứt khoát chia tay và dọn ra sống riêng thôi. Về điểm này lúc quen nhau thì tôi đã biết, nhưng càng ngày tôi càng thấy khó chịu. Tôi sợ càng ở bên nhau chúng tôi càng cãi nhau và cả hai đều khổ.

Nhiều lần như vậy, tôi bực đến nỗi không còn cùng anh xem TV nữa. Cái gì anh cũng chê, ai cũng không bằng anh, chỉ có bản thân anh là chẳng bao giờ có lỗi gì, tôi rất ghét điều ấy.

Người như anh, tôi sống cùng một tuần đã thấy không hài lòng được, rõ ràng sau này chẳng thể sống cùng cả đời.

Tôi cũng biết con người chẳng ai hoàn hảo, bản thân tôi cũng có những tật xấu riêng, bởi thế chuyện tôi khó chịu với những nếp xấu của người khác có vẻ vô lý, nhưng khi số tật xấu ấy quá nhiều thì tôi nghĩ ai cũng phải bực mình. Người nho nhã học thức thì anh kêu đồng bóng, người cơ bắp mạnh mẽ thì lại bảo nhìn thô. Thí dụ như việc không đúng giờ giấc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét