Anh muốn gặp Hương sớm hơn nhưng sợ cô chưa tự tin, nhưng đến lúc này thì phải gặp để nói chuyện
Chia tay để gặp mặt Anh càng cư xử ân cần, quan hoài với cô, cô càng lo sợ. Hương chẳng bao giờ quên được một ngày đầu tháng 8/2005.
“Thôi, yêu anh thêm một năm nữa thôi nhé, rồi trả tự do để anh còn đến với người con gái khác nữa chứ. Anh bảo, cũng đã đến lúc 2 đứa gặp nhau.
Email chỉ ngắn gọn là cảm ơn anh đã cho cô niềm vui, hạnh phúc và sau hết là chia tay. Buồn bã, Hương ngồi vào máy, đăng nhập YH chat cho khuây khỏa. Cô không có xe lăn. Hương tưởng sau khi nói rõ về mình, anh sẽ rời xa cô. Chưa bao giờ cô hình dung hình dạng anh thế nào, mặt mũi anh ra sao nhưng khi gặp, cô không khỏi bỡ ngỡ bởi anh to cao, da trắng, khuôn mặt khôi ngô, sống mũi thẳng nom thật quyến rũ.
Dần dà Hương biết anh có khá ít bạn bè. Nhìn từ xa, Hương có thể nhận biết ngay người đang đứng kia là anh. Cô chỉ đứng đến ngực anh.
Khi không thuyết phục được cô quay lại trên mạng, anh đòi gặp ngoài đời. Cô không đủ gan dạ để nói lời chia tay trực tiếp nên viết mail (thư điện tử) cho anh.
Anh cứ thế yêu, săn sóc cô ơn nghĩa mỗi ngày. Hương sửng sốt bởi cô chưa từng cho anh biết nhà. Đọc email, anh không bằng lòng. Cuộc sống không chỉ có thống khổ Tuy đang sống trong cuộc tình ngập mầu hồng nhưng Hương vẫn luôn chuẩn bị cảnh huống chia tay với anh! Cô luôn ngừa bạn bè anh đả kích, xúi bẩy, chê bai anh “có vấn đề gì đó” mới yêu cô, sớm muộn gì anh cũng thấy thẹn thò khi đi với cô… Chờ mãi, Hương vẫn chẳng thấy anh đổi thay hay có thái độ nào khác lạ.
Chuyện tình yêu của cô trôi trong êm đẹp và nhẹ nhàng, hạnh phúc như vậy trong 2 năm. Hương phủ đầu: - Sao anh tìm được, anh có biết nhà em đâu mà tìm? Thôi không cần đâu anh. Anh phân trần, do quanh tìm quán net của cô mà chưa ra, hiện anh đang ở tại một quán net khác gần nhà cô.
Anh và Hương chẳng bao giờ có chuyện to tiếng với nhau.
“Ngu thì chết, ai bảo tin, khóc cái gì?”, cô thầm trách mình. Hương đồng ý gặp anh bởi đinh ninh một điều, sau khi gặp cô, nhất định anh sẽ quên. Ảnh: Cẩm Kỳ (chụp lại từ tư liệu). Bước ra từ thế giới ảo, Hương và D hạnh phúc bên nhau.
Thảy đám bạn anh, Hương biết và họ cũng đều đến nhà cô chơi. Anh cho Hương niềm tin, ái tình thực tình và đích thực ngoài đời chứ không chỉ là tình ảo. Cô thấy anh thực tình nên cũng chẳng chút rụt rè, 2 người nói chuyện rôm rả như chưa từng có chuyện chia tay. Cho dù anh là người tốt đến mấy cũng chẳng đủ quả cảm để yêu người như cô.
Hương vẫn ngỡ anh chơi xỏ, có ai hẹn hò kiểu như anh bao giờ. Hương vui, hạnh phúc tràn trề nhưng vẫn nghĩ nếu cứ để tình cảm của mình sống mãi trên mây như vậy thì người khổ cực sẽ là cô. Bạn bè xung quanh đều nghĩ cô toàn doạ anh thôi bởi tính anh thì hiền, ít nói.
Từ ngày yêu Hương, anh chuyển địa điểm chơi game ở phường Bách Khoa về quán nét của cô và vẫn trả tiền như khách hàng thông thường. Cứ như vậy, hằng tuần anh đến nhà vài lần đón cô đi bơi thuyền, đi ăn tối hoặc cà phê lúc rảnh.
Chỉ xin anh một điều là đừng bao giờ lừa dối em”. Anh chỉ nghe và không nói gì. Anh nhắn ngắn gọn: “7h tối anh sẽ đến nhà đón em đi cà phê”.
Biết hạnh phúc kéo dài chẳng được bao lâu nên cô thấy quý khôn xiết khoảng thời kì anh là của cô.
Nhưng nếu anh có người con gái khác, chỉ cần nói với em một câu, em sẵn sàng để anh tự do, không níu kéo hay làm khó anh. Gần đến giờ hẹn, Hương ngồi dưới quán chờ anh. 19h15, khách vào chơi net đông hơn nhưng không thấy anh đâu… Hương man mác buồn… 19h30, mắt cô rớm lệ, đỏ hoe nhưng cố kìm không để nước mắt rơi. Ngoài mấy bạn chơi game chung, anh còn mấy bạn học cùng đại học.
Gặp Hương, anh thiên nhiên như thương xót từ rất lâu. Anh cũng không hỏi địa chỉ, điện thoại nhà cô. Cô out nick (thoát khỏi mạng) và dùng nạng lết tới chỗ anh đang đợi.
Nghĩ suy, đương đầu mãi, Hương quyết định: Rút lui. Trước giờ 2 đứa toàn giao thông với nhau qua game.
Nhưng rồi bất thần đến không nằm trong dự trù của Hương… Phương Hiếu (Đón đọc kỳ tới: Cuộc chia ly không nước mắt được thay bằng niềm tin sắt đá của cô gái khuyết tật cho ngày gặp lại không hẹn trước). Vừa log in YH đã thấy nick anh ở đó ngạo nghễ như trêu gan, tim cô thắt lại định thoát khỏi chát thì anh nhẩy vào: - “Buzz”, anh không tìm thấy nhà em đâu cả.
Cô lại nghĩ suy, hay anh bắt cá 2 tay? Rồi cô lại tự động viên mình, không lẽ tầng lớp hết con gái hay sao mà anh “bắt cá 2 tay” với người như cô? Kệ, đến đâu thì đến, Hương cứ hạnh phúc, vui vẻ với những gì đang có. Yêu mình mãi thế, anh làm gì có mai sau, tham sở hữu anh một năm nữa thôi nhé”, Cô từng tự nhủ bản thân như vậy. Nhưng ngược lại, anh vẫn dành tình cảm cho cô như chưa có chuyện gì.
Ngay từ những ngày đầu gặp nhau, trong lúc tình cảm nhất, Hương san sẻ với anh: “Yêu anh và được anh yêu thật hạnh phúc. Từ một đứa con gái đanh đá, ngang bướng, Hương trở thành dịu dàng và nghe lời anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét