Đại tướng ốm"
Dẫm đạp lên bít tất những thứ trên đường nó đi. Tôi đã có rất nhiều cuộc nói chuyện với ông. Có khi mình viết rồi mình lại xóa đi hoặc xé đi để viết lại.
Khi quay trở lại Pháp sinh sống tôi đã gặp khó khăn trong việc tái hòa nhập với cuộc sống ở bên Pháp.
Đôi khi mình phải biết đẩy một cánh cửa đóng lại trước mặt mình. Tôi chỉ biết một điều mà tôi nghĩ tôi làm được tốt đó là kể một câu chuyện. Thời khắc đó rất dễ để tìm thấy những cựu chiến binh ở đó. Tình cảm gì ở người ta? Cái đó có thể là sự giận dữ. Tôi có một sự kiêu hãnh cá nhân chủ nghĩa một mực. Đạo diễn Daniel Roussel đã có cuộc chuyện trò với những phóng viên của Đài Truyền hình Việt Nam vào một ngày sau đó.
Trong những lần sau này gặp Đại tướng cũng như khi tôi thực hành những bộ phim khác về Việt Nam thì tôi đi theo con đường chính thống. Đau lắm.
Để san sẻ với các bạn thì tôi rất kiêu hãnh về những thước phim này. Bộ phim trước nhất tôi làm là năm 1989 và lúc đó tôi không biết gì về máy quay phim hay đạo diễn. Đại tướng đã bằng lòng gặp tôi tại nhà riêng và ông đã cho tôi khai hoang những tư liệu của ông.
Kể cho tôi toàn bộ những chuyện đã xảy ra một cách thân mật và những điều ông kể cho tôi cũng khá mới so với hồi ký chính thức thì tôi đã có đầy đủ chất liệu giả vờ phim. Đương nhiên không phải cuộc chiến trong một trường đấu có người ngồi xem mà là cuộc chiến ở trong rừng rậm. “Tôi làm bộ làm tịch phim trước nhất là nhờ có Việt Nam.
Vậy điều ông thường đặt ra cho mình khi bắt tay vào làm một bộ phim là gì? - Có hai câu hỏi tôi thường đặt ra trước khi bắt tay vào làm một bộ phim và câu hỏi của tôi không phải là những người khác sẽ làm gì và đã làm gì với đề tài đó.
Các bạn chắc chắn sẽ không gặp phải những khó khăn đấy giống như phóng viên nước ngoài chúng tôi.
Tôi nghĩ tôi đã thành công trong việc thuyết phục người khác. Voi có một sức mạnh. Tôi sẽ thuyết phục những con người trong bộ máy hiểu rằng mình không làm gì hại đến Việt Nam. Đêm nào tôi cũng mê và tôi chẳng thể nào quên được những hình ảnh tư liệu mà tôi là người phương Tây duy nhất được xem những hình ảnh tư liệu ấy và không thể nào không khai hoang nó được.
Là đạo diễn. Tôi nghĩ với những thứ mình đang làm. Khi ông chấp thuận đón tôi tại nhà. Cảm ơn ông về cuộc chuyện trò và những chia sẻ! P.
Thường là tôi đề xuất ý tưởng của mình. Đại tướng thì đồng ý nhưng vì tôi là người nước ngoài và tôi phải chuẩn y Vụ báo chí của Bộ ngoại giao. Khi mình có sự khiêm nhượng nhất thiết thì mình sẽ làm được”. Còn tôi thì chuyển từ ngòi bút sang hình ảnh”. Chuyển di rất nhanh và trèo lên được cả cây nữa. Thành ra.
Và đó là câu chuyện về tướng Giáp và quân đội của ông. Tôi nghĩ có rất nhiều người đã từng trải qua xúc cảm giống như tôi. Ông cứ vào điều gì để chọn lọc hai hình tượng đó? - Lý do chọn hình tượng 2 con vật – voi cho quân đội Pháp và Việt Nam là hổ - do tôi nghĩ trong cuộc sống thật sự thì con hổ là loài thú có nhiều cơ may để chiến thắng.
Ông vờ phim này theo đơn đặt hàng của chính phủ Pháp hay của Việt Nam? - Có thể bạn sẽ sửng sốt nhưng cho đến hiện nay chưa bao giờ tôi làm phim theo đơn đặt hàng. Việc của tôi còn lại chỉ là minh họa những gì ông đã kể. Câu chuyện của tôi sẽ tạo ra được những xúc động gì.
Béo và nó hoàn toàn trình bày được tập đoàn cứ điểm của Pháp lúc đó ở Điện Biên Phủ.
Mình bị ám ảnh bởi giác độ đó. Tôi kể cho bạn câu chuyện đấy vì tôi nghĩ trong nghề của chúng ta nhiều khi chúng ta phải đẩy một cánh cửa khép trước mặt mình. Khi tôi đặt vấn đề đó ra thì họ nói họ sẽ giúp tôi và sau đó họ trả lời là "Đại tướng mệt. “Sau năm 1987
Nhưng cụ đã từng nói cụ chuyển từ ngòi bút sang thanh kiếm. Đó là ngồi trước một tờ giấy trắng mà không biết viết gì và luôn nghĩ mình là phóng viên.
Họ đào giao thông hào. Nên. Khi ông nói về những cựu chiến binh thì tôi đi tìm những cựu chiến binh để quay hình họ. Tôi nghĩ để tìm ra cách giải quyết cho một đề tài nào đó mình phải biết san sẻ và hài lòng những lời góp ý dù mình đã có một cái ý của riêng mình. V. Ông đã có kinh nghiệm gì qua chuyện này? - Tôi biết rất rõ về sơn hà của các bạn.
(Ảnh: VTV Online) Trở lại Việt Nam để dự chương trình Điện Biên Phủ - Bản giao hưởng hòa bình của VTV6. Là nhà quay phim thì mình sẽ chọn góc độ nào.
Đạo diễn Daniel Roussel tại Đài THVN. Vày tôi đã biết đất nước các bạn rồi ( cười ) nên tôi đã đến gặp riêng Đại tướng. Cái đó có thể là niềm vui. Ông có thể kể rõ hơn một chút không? - Có một câu chuyện mà tôi muốn san sẻ. Ông có gặp nhiều khó khăn khi vờ vịt phim Điện Biên Phủ - Cuộc chiến giữa hổ và voi ? - Khi vờ phim này tôi không gặp khó khăn gì cả vì nhân vật chính của tôi chính là Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hổ thì rất khôn ranh. Những người đã tham dự trận đánh ở đồi A1. Tôi nhờ người ta viết cho tôi một câu bằng tiếng Việt và sau đó tôi đã làm việc như vậy - tôi đã không phê chuẩn con đường chính thức nữa. Cho đến một ngày tôi hỏi ông có đồng ý cho tôi quay những cuộc chuyện trò ấy không (tôi gặp ông từ năm 1981 nhưng chính thức quay ông là năm 1989).
Có tức thị tôi biết về lệ luật ở đây. Đấy là chiến thuật chiến tranh du kích. Khỏe. Người ta chẳng thể nhìn thấy hổ khi mà nó tấn công mình. Voi thì to. Một sức mạnh có thể đạp đổ lên tất những thứ còn lại.
Nói về sự nghiệp làm phim tài liệu. Ông đã có cuộc chuyện trò cởi mở và thân thiện mà ở đó ông cho biết sau một thời kì dài sống tại Việt Nam.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp và đạo diễn Daniel Roussel tại Hà Nội năm 1991. Có rất nhiều điều nói đến những khía cạnh không tốt ở Việt Nam nhưng những việc tôi làm không mang mục đích hạ uy tín của Việt Nam hay một ai đấy.
“Tôi xin có một so sánh hơi cà nhắc một tí vì không ai có thể so sánh được với tướng Giáp. Họ ở trên những quả đồi. Hổ còn nhìn được trong bóng đêm và thường tấn công rất bất thần. 7 năm sống ở Việt Nam đã có một sợi dây vô hình gắn tôi với cuộc sống và con đứa ở đây. Trong cuộc hội thảo chia sẻ những kinh nghiệm về làm phim tài liệu.
Tôi đã mất rất nhiều thời kì để cắt cái dây rốn ấy đi. Khi tôi làm điều gì đó không đúng như lệ luật người ta nói – qua cơ quan chính thống – thì lúc đó người ta có quyền nói tôi đã làm sai. Đạo diễn Daniel Roussel khẳng định ông ra chiều phim đầu tiên là nhờ Việt Nam. Ông đã có sợi dây kết nối thân mật – sợi dây được ông ví như “cái dây rốn” – với con người và sơn hà này. Khi ông kể về cái lòng chảo đó thì tôi đến lòng chảo đó để quay.
Trong bộ phim ông đã ví quân đội Pháp là con voi và quân đội và quần chúng Việt Nam là con hổ. Tôi đã từng bị ám ảnh bởi từ “góc độ” ấy đến nỗi nửa đêm giật thột tỉnh dậy và ngồi mài miệt viết. Nói về bộ phim Cuộc chiến giữa hổ và voi.
Ngày càng có nhiều người đặt câu hỏi và tôi nghĩ tôi đã chọn đúng. C1… Nếu phải nói về sự khó khăn thì đó chính là phải có giấy phép để đến quay phim và phỏng vấn ai đấy. Rất mềm mỏng. Nhưng 2 ngày sau chẳng thấy nó có giá trị gì cả. Cái đó có thể là nỗi buồn và cái đó có thể là sự hạnh phúc. Không nhờ ai viết tờ giấy ấy nữa ( cười ). Tôi đến nhà riêng của Đại tướng và gặp anh cảnh vệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét